Showing posts with label Hoa hồng. Show all posts
Showing posts with label Hoa hồng. Show all posts

Bó hoa tình yêu

Ngày lễ Valentine ngọt ngào không thể thiếu được những bó hoa tươi tắn và rực rỡ này.

Những mẫu hoa mới này đang được ưa chuộng nhất trong dịp lễ Valentine này. Không chỉ có gam màu đỏ của hoa hồng - biểu tượng của tình yêu mà nhiều màu sắc khác như trắng, hồng phớt cũng được sử dụng để tạo thành những bó hoa tuyệt đẹp trong ngày lễ tình yêu. Bạn sẽ chọn mẫu hoa nào trong những kiểu dáng hoa ấn tượng và phong cách này để tặng cho một nửa của mình ?
Giá bán 250.000đ


Giá bán 200.000đ
Giá bán 320.000đ
Giá bán 160.000đ

Giá bán 460.000đ
Giá bán 550.000đ
Bạn có thể đặt những bó hoa này tại địa chỉ :
1.Maia Shop
Số 01, Xã Đàn (Kim Liên Mới), Đống Đa Hà Nội
Điện thoại: 04.3573.8683
2. Kevin Phương - Nguyễn Khuyến, Hà Nội.
Khả Hân
Nguồn http://afamily.vn/20090212054645802tm0ca76/Bo-hoa-tinh-yeu.chn

Cắm và bó hoa hồng cho ngày Valentine

Giadinh.net - Hoa hồng vẫn là một món quà kinh điển không thể thiếu trong ngày lễ tình yêu, một chút sáng tạo và cầu kỳ trong cách cắm hoặc bó hoa hồng sẽ giúp bạn có được một món quà vừa lãng mạn vừa mới mẻ cho người mình yêu.
Bạn có thể tham khảo những cách cắm và bó hoa hồng rất sáng tạo dưới đây:
Với cách cắm này, bạn có thể sử dụng các loại bình thủy tinh trong khác nhau, phối hợp với ruybăng nhiều màu sắc để tạo ấn tượng cho món quà tùy theo sở thích và phong cách của người mà bạn muốn tặng quà.
Bạn có thể tạo một khung hình trái tim bằng sợi dây thép hoặc dây đồng mỏng, dẻo, sau đó dùng keo đính những chiếc lá hoa hồng xung quanh khung trái tim đó rồi xếp hoa hồng vào trong trái tim đặt trên bàn ăn hoặc bàn làm việc. Vẫn là hoa hồng nhưng món quà đã được sáng tạo theo cách của riêng bạn.
Phong cách của bó hoa hoặc lo họa phụ thuộc rất nhiều vào chiếc bình hoa hay những phụ kiện bạn lựa chọn để trang trí, những mẫu trên là một ví dụ mà bạn có thể tham khảo.
Bó hoa hồng theo hình dáng của một que kem ốc quế cũng là một cách bó rất sáng tạo mà bạn có thể tham khảo.
Lan Chi (Theo BHG)
Nguồn http://giadinh.net.vn/20090213074757616p0c1012/cam-va-bo-hoa-hong-cho-ngay-valentine.htm

Những câu chuyện về hoa hồng

  • Con người đã có sự đam mê đối với hoa hồng từ thời xa xưa. Thật vậy, người ta nói rằng sàn cung điện của Nữ hoàng Cleopatra được trải thảm bằng những cánh hoa hồng, và nhà thông thái Confucius có tới 600 quyển sách trong thư viện nói về cách chăm sóc hoa hồng.
  • Trong những tác phẩm của Shakespeare, ông đã đề cập tới hoa hồng hơn 50 lần.
  • 1.000 được cho là số năm tuổi của hoa hồng tồn tại lâu đời nhất. Ngày nay, nó vẫn tiếp tục nở rộ trên bức tường của giáo đường Hildesheim tại Đức.
  • Hoa hồng tự thân nó cũng là một truyền thuyết. Câu chuyện xảy ra vào thời Đế chế La mã, có một trinh nữ xinh đẹp tên là Rhodanthe. Vẻ đẹp của cô đã gây ra sự ghen tuông giữa những người cầu hôn cô. Nhằm trốn tránh sự theo đuổi của họ, Rhodanthe bị đưa đến trốn tại đền thờ của người bạn cô, Diana. Nhưng không may, Diana trở nên đố kỵ. Và khi những kẻ cầu hôn phá cổng đền để đến với Rhodanthe, Diana tức giận biến Rhodanthe thành một bông hoa hồng và những người cầu hôn cô thành những cái gai.

Loài hoa mang tên em

Hoa ở Việt Nam rất nhiều, nhưng mang tên em thì rất ít, nhiều hoa nở rất đẹp nhưng không nghe ai đặt tên cho nàng. Như hoa Sen chẳng hạn, chẳng lẽ tên nàng là Sen? Nghe như tên một đầy tớ gái rồi. “Con Sen đâu mất rồi?” “Nó đang gánh nước ngoài ngõ...”

Bài viết vừa rồi, tựa đề là “Hai sắc Hoa Tigôn và Antigone” viết cũng khá lâu, vì để trong diskette khác nhãn hiệu nên tìm hoài không ra. Trong một buổi nhậu với tụi bạn nhà binh, cuối tuần đã lâu, một thằng ngồi góc trái hỏi:

- Mày nói hai sắc hoa Ti-gôn. Tao cả đời chưa thấy loại hoa này, chắc hoa của mày ở bên Tây quá há?

Tôi cười hề hề:

- Mày có nói kế nhà mày, có con nhỏ Mễ mập nói nó khoái mày thường cho mày bia mà mày không nhận phải không?

- Ừa đúng rồi.

- Mày có thấy hoa mọc hàng rào của nàng không? Nó có lá như lá nho, có vòi uốn cong cong, lá y hệt như lá nho, có bông màu đo đỏ, mày có nhớ không?

- Ừa, đó là hoa Nho mà, ở Saigon nhà tao có trồng, nhổ hoài mà nó vẫn mọc mạnh.

- Ừa, hoa Nho ai ai cũng biết. Đó là hoa Ti gôn đó.

Vâng, hoa Tigôn là hoa Nho mọc thường ở hàng rào, lá y hệt như lá nho. Lúc nhỏ tôi thường bị loài hoa này lừa. Tôi tưởng khi ra hoa, rồi thì sẽ kết thành trái, trái Nho mà. Nhưng không đời nào có trái Nho, dù cây y hệt cây nho vậy.

Hoa Tigôn còn có thêm tên Việt là hoa Hiếu Nữ, Hoa Nho. Tên đúng là hoa Antigon.

Tên khoa học là:
- Mountain Rose, Love’s chain, Corallite , Liane Antigone, Rose de Montana
- Antigonon leptopus Hook. Et Arn
- Họ rau răm (Polygonaceae)

Cây có nguồn từ Nam Mỹ và Địa trung Hải, được gây trồng rộng rãi trong nước Việt. Nhưng thật sự từ đời Tây đem qua cây elo, thân gỗ, ngọn có vòi râu cuốn, lá y hệt lá nho màu xanh, nhưng lá mỏng hơn lá nho. Thân mềm, phân cành, nhánh nhiều, dài, mềm, dáng rất đẹp mắt. Lá đơn mọc cách, đầu lá kéo dài hình mũi, gốc lá hình trái tim sâu. Lá xanh quanh năm, lá già khô héo nhưng không rụng, nên nhà vườn hay nhà chơi cây cảnh, thường phải tỉa đễ giàn cây được thoáng. Cụm hoa ở đỉnh cành, mọc vươn cao do nhiều tua râu cuốn cong quéo lại, hoa nhỏ xếp hình chùm dài, màu hồng nhạt hay màu trắng, ít khi hoa nở rộng, khi nở hết hoa là tất cã hoa rụng hết. Nụ hoa có hình tim 3 cạnh nho nhỏ, bằng đuôi viết chì. Quả nhỏ, có 3 cạnh nhỏ cứng. Cây rất dễ trồng, bằng cách tách các nhánh mầm từ gốc mẹ, hay gieo bằng hẹt.

Ở Huế, cây trở thành hoang dại, mọc nhiều ở bờ rào hoang, hoa nở liên tục trong năm. Đó là hoa tygôn, hay hoa antigonê hay hoa hiếu nữ, gọn hơn là hoa nho, giống y hệt cây nho nhưng không có trái nho. Đây là loại hoa gốc từ ngoại quốc đem vào nước ta từ thế kỷ trươc... Như cây trái măng cụt vậy, hay là cây “Soài Riêng”. Do mấy nhà truyền giáo đem vào trồng tại vùng Lái Thiêu trước nhất. Lúc đó trái “Sầu Riêng” cho bóng mát tốt nhất, rồi ra trái. Trái có gai, nặng hết sức, lúc chưa chín trái, thì không ai dám hái, không biết ăn làm sao. Nhưng khi trái chín, nở múi ra mùi “Sầu Riêng” bốc khắp nơi trong vườn. Thì lúc này người trồng mới khổ nhất vì nó có mùi thối không nói được nhà vườn vừa bịt mũi vừa lấy sào mà khều trái ra ngoài góc vườn vụt bỏ. Thời may, có một nhóm người Hoa, từ Chợ lớn Saigòn lên tình nguyện hái trái sầu riêng trước khi nó chín tét ra. Nhà vườn mừng hết lớn, nhưng năm nào mùa sầu riêng chín thì có họ như vậy phải tính tiền mới được. Họ đành chịu móc tiền ra trả. Rồi sau đó nhà vườn khui trái ra ăn thử. Ngày kia, ngon hết sức bán rất cao giá. Tại Tháilan họ gọi trái này là “King fruit” nghĩa la Trái Vua của các trái cây. Ngon hết sẩy. Hiện nay cũng có khá nhiều người không chịu được mùi này, cho nên nhiều hãng phi cơ không cho khách hàng đem loại trái cây này lên phi cơ. Sợ nhiều người nhảy dù bỏ phi cơ hết.

Hoa Việt Nam rất nhiều, trên 300 loại, nhưng ít tên cho nàng mang tên. Ta nghe tên nàng như “Cô Lan, chị Huệ, cô Cúc, em Lài, chị Điệp, cô Hồng, chị Hường, cô Trang... như vậy là gần hết tên nàng rồi .

Riêng hoa Hường hay hoa Hồng cũng cùng một loại, tại sao gọi khác nhau như vậy?

Tại một người, người này mà.. Ông Cố Nội tôi thấy cũng phải quỳ mọp sát đất. Ông nầy tên là Hồng Nhậm đó. Từ khi Ông thay thế Thượng Đế, mà ta gọi là con Trời (Thiên Tử) thì thiên hạ bàng dân phải xài chữ khác. Từ chữ Hồng phải chuyển thành Hường. Miền Nam người ta gọi là bông Hường không dám xài chữ Hoa vì cũng có một Bà mang tên Hoa làm rất lớn trong cung điện Bà Nguyễn thị Hoa đó ai còn nhớ bà là ai của vua Tự Đức không? Cho nên miền Nam không dám xài chữ Hoa mà xài chữ Bông như bông Hường, bông Huệ, bông Lài, bông Sen, bông Cúc, bông Bưởi...

Ngày kia chúng ta mà có một Ông Vua nào dùng tên là: A B C D... đến XYZ, thì ngày đó chúng ta hết chữ Quốc ngữ rồi vì dùng chữ nào cũng đụng tên Vua hết, tội khi quân đâu ai dám dỡn. Đành trở lại chữ Tàu hết thì xong.

Cùng cùng một trái cây nhập từ bên Tháilan mà dân Hà Nội gọi khác, dân Saigon gọi khác. Có kỳ ra Hà Nội trong dịp đi chung đoàn khảo cổ tôi thấy một bà gồng gánh đầy trái cây, rất ngon. Tôi gọi:

- Bà bán trái Sa-cu-Chê một chục trái bao nhiêu vậy?

- Vâng, tôi không bán trái sa-cu-chê. Trái này là Hồng Xiêm đấy ạ.

Vâng, dân HàNội quả thật là xứ ngàn năm văn hóa, gọi cây trái rau quả cũng có vẻ văn chương thi phú, còn dân Saigon thì gọi trái cây gì cũng hơi hơi... thô lỗ. Trái cây gì mà gọi sa... rồi cu rồi chê? Có một loài rau mà dân miệt vườn Nam Bộ gọi là rau thúi đ..t vì mùi của rau y như mùi mà con nít gọi là: xù xì hột mít lùi tro. ăn no té đ...t thì dân nhậu Hà Thành gọi là rau Mơ. Nghe có mộng mơ ghê chưa? Tại Hà Nội có gánh hàng trái cây, mà tôi gọi trái đó là trái Thanh trà, trái mỏng vỏ màu vàng nhạt. Hà Nội họ gọi là quả Nhót. Vâng! đúng y thị rồi, tôi mua về cho mấy người bạn Saigon thì họ ăn xong họ muốn nhót thiệt tình vì nó chua té đ...i luôn, nhảy nhót vì chua là phải. Rồi tên bạn Hà Thành cười hì hì... Mấy anh ăn quả này phải chùi cho sạch. Tôi hỏi rửa là xong, tại sao phải chùi cho sạch? tên bạn này cười, vì nó có lông mịn, nếu không chùi cho sạch lông tơ thì ăn vào ngứa miệng vừa chua Nhót người vừa ngứa miệng thì còn gì vui hơn.

Ngày xưa còn tuổi học trò, có lần may mắn hết sức. Tôi được chở nàng đi học. Có một lần rồi vạn kiếp thiên thu. Nàng là em gái thằng bạn học cùng lớp. Xe gắn máy của nàng bị hư, thằng bạn nhờ chở... nó đi học dùm tao đi mậy. Vâng, vui quá. Xe chạy ngang con đường rộng, sát bờ sông Saigon, bến Bạch Đằng, rồi thông lên đường Cường Để, hai bên đường có nhiều loại cậy hết sức lớn, và cao hơn cây me nữa. Thân cây thẳng, có những trái to màu nâu y như trái avocado (hay là trái bơ) vậy, khi trái chín, thì nó nứt vỏ ra, bay tung ra những hạt có cánh, bay như chonh chóng vậy. Tụi tôi thường lượm nhiều, nhét vào túi, rồi lên tầng cao nhất của trường học, thả từng cánh nó bay vòng vòng trên không rồi từ từ đáp xuống mặt đất. Gió mát từ sông Saigòn thổi về, mát hết sức, vui miệng tôi hỏi nàng:

- Em, mấy cây gì cao hết sức, đố em cây gì?

- Em... hổng biết.

Tôi định nói tên cây này, nhưng tự nhiên giật mình, tại sao đố một người con gái, một loại cây mà mang tên nghe giật mình hết sức vậy? Nàng hiểu lầm là cái chắc. Một chuyện ngu mà nghĩ lại không thấy cái nào ngu hơn. Quả thật cho đến ngày nay, tôi cũng chưa biết cây đó tên khoa học là cây gì? Cây muỗm hay chăng?

Tôi làm bộ suy nghĩ một hồi... rồi trả lời:

- Cây gì tự nhiên quên mất tiêu rồi, để kỳ sau hỏi lại rồi nói cho nghe.

- Hừ, vậy cũng làm bộ đố người ta.

Rồi tôi quên đi, ngày qua ngày. Nhưng nàng không quên nàng hỏi ông anh của nàng. Rồi nàng giận tôi luôn kể từ đó. Vâng cây đó gọi là cây d...i ngựa. Nhìn cao lên giống in hệt như cái đó vậy. Đúng là dân Nam Bộ, thấy sao thì hình dung vậy.

Hoa Thạch Thảo

Nhờ nhạc sị Phạm Duy và tiếng hát khàn khàn bất hủ của Julie Quang mà bài ca mang tên Hoa Thạch Thảo trở thành thiên thu bất tử. Hoa Thạch Thảo và mùa Thu. Tại sao như vậy

Tôi rất thích nghe nhạc, từ thuở trẻ đến mang áo chiến chinh, rồi mang áo tị nạn xa quê hương nhớ mẹ hiền. Bài ca thuộc nhiều nhưng hát trọn bài thì không được.

Vì quen bạn khá nhiều, từ phương trời xa đến gần. Lũ bạn này cộng lại thì gặp sư huynh thày dòng thì ngó lên trời thốt lên: “Chúa ôi!” Còn nếu găïp vị sư thì được ngó xuống thốt lên: “Mô Phật! Tội lỗi tội lỗi”. Nhưng lỡ quen bạn như vậy rồi làm sao? Nhiều bản nhạc rất hay, được tụi nó nghe xong rồi sửa lại nghe riết thành ra thật...

Nhạc sĩ Lam Phương có bản nhạc mới đây, hết sức hay là “Bài Tango cho Em” nhập đề thật sự tôi nhớ được khúc đầu “Từ khi có em về... nhà mình nhiều ánh trăng thề” rồi tụi bạn nói trên sửa thành: “từ ngày có em về nhà vang tiếng.. chưởi thề”. Đó hát như vậy, thiên hạ thuộc phái nữ không ghét sao được. Bởi vậy cho nên trong nhóm này rất hiếm thằng được có vợ, ai cũng sợ hết, đành tụ nhau ngồi nhậu mà nhớ quê hương vậy.

Bản nhạc cũng khá hay mà cô gái Bắc kỳ nho nhỏ thường hay hát, rồi nhóm họp ca này sửa thành câu hát mà đến nay tôi không tài nào nhớ đến khúc hát thứ nhì hát ra sao “Tôi đưa em sang sông rồi tôi... bóp cổ em, rồi tôi... bụm miệng em.” Nghe như vậy chắc chắn có ngày... ủ tờ vũ phu ỷ thị. Nhưng còn đở hơn bản nhạc hùng của Văn Cao, bản nhạc này nghe như sau “Thề phanh thây uống máu quân thù...” Bản này vừa nghe vừa ăn tiết canh vịt và gà xé phay thì hết xẩy...

Trở lại bài nhạc dễ thương của nhạc sĩ họ Phạm là Hoa Thạch Thảo. Quả thật tôi nghe từ Saigon, rồi lên Pleiku gió núi mưa mù, đá sỏi cao nguyên mà tôi chịu không biết hoa gì, dịch ra thì hết nghĩa rồi chẳng lẽ hoa đá? Đá có rêu, làm gì có hoa? Hay là nó cùng chung họ là Hoa Thạch Lựu chăng? Vạn lần không.

Hoa này mọc, được trồng trong chậu hẳn hoi, nó thuộc loại hoa Cúc nho nhỏ, bằng lon thiếu úy vậy. Hoa cúc này nhỏ, cánh thưa mà mấy chị gái nho nhỏ thường hái vén tóc thề mà kẹp mang vành tai, nhìn thấy là trái tim đập liên hồi. Người đẹp mà hoa cũng đẹp luôn. Đó là hoa Thạch Thảo đó.

Cây Hoa Thạch Thảo, hay Cúc cánh Mối (vì hoa mỏng nhẹ như cánh mối vậy).

Tên Khoa học:
- Starwort, Aster, Oeil de Christ Aster amellus Linn.
- Họ Cúc (Asteraceae)

Cây có nguồn từ châu Âu, Châu Á. Được gây trồng làm cảnh ở các bồn hoa, công viên hay căm lọ. Cây thân cỏ, sống lâu năm nhờ rể mọc bò dưới đất. Thân đơn hay phân nhánh, lá dài, thuôn hình giáo tù, hơi có lông mịn. Cụm hoa hình đầu đơn độc. Vòng hoa đều dài, cánh môi thuôn hẹp, thẳng màu lam tím. Hoa giữa hình ống hẹp màu vang, xếp sát nhau. Hoa thường màu tím nhạt.

Đó là những loại hoa mà thi sĩ hay nhạc sĩ gieo vao lòng người một loại hoa mà mình tưởng như truyện thần tiên, nhưng thật sự hoa này nằm sát ngay tầm tay. Lúc nhỏ còn đi học, thích đỗ đạt khi thi cử lắm ai cũng vậy nghe hai chữ Trạng Nguyên là khoái rồi có nghĩa là đỗ đầu trong các Tiến sĩ được xướng danh bởi triều đình.

Nhưng có ai biết Hoa Trạng Nguyên không? Hoa này xuất xứ từ bên Tàu hay chăng? Vì từ chữ Tàu mới có chữ Trạng Nguyên mà?

Thật sự nó phát xuất từ Mexico, được các nhà truyền giáo đem trồng khắp nơi. Nhất là đến mùa Đông, thì có rất nhiều. Người ta gọi là Hoa Giáng sinh cũng được, vì gần Giáng Sinh thì khắp chợ búa đều có bày bán chậu cây có hoa đỏ trên cánh này.

Hoa Trạng Nguyên

Tên Khoa học:
Easter flower, Christmas flower, Mexican flame leaf
Poinsettia pulcherrima
Họ Thàu dàu (Euphorbiaceae)

Lá ở thân dạng bầu dục thuôn dài, chia thùy hay có răng rộng, cuống mập, màu xanh đậm, bóng gân nổi rõ. Lá bao quanh cụm hoa màu đỏ chói (hoàn toàn đỏ hay chỉ đỏ một phần lớn phía gốc, phần đỉnh vẫn màu xanh). Chén hoa màu xanh nhạt, có một tuyến lớn màu vàng. Quả nang tròn nhỏ.

Cây dễ trồng bằng cách giâm cành, mọc khỏe phân cành nhánh nhiều, chịu được nắng hạn. Hoa nở quanh năm. Đây là một loài hoa rất phổ biến khi dịp Giáng sinh về, vì mùa Đông giá rét nên các cây hoa khác đều chết rụi trước đó từ lâu. Mới du nhập nước ta cũng không lâu. Tiện luôn trong bài viết về cây hoa mang tên em, chung ta nhận thấy hoa nước Việt rất nhiều, nhưng loài hoa mang tên em rất ít. Miền Nam thì đặt tên hoa không nhiều bằng người Hà Nội. Tên nào mà là Lan thì đa số là con gái người Bắc, vì hoa Lan miền Nam rất hiếm thấy. Mấy cụ đồ Nho miền Nam cũng ít khi đặt tên con gái mình tên những loài hoa sặc sỡ, ít thấy cô Hường hay cô Hồng vào khoảng thời gian của cụ đồ Chiểu (Nguyễn đình Chiểu) vì mấy cụ cho rằng hoa chỉ có sắc mà vô hương, như là hữu duyên mà bạc phận.

Đi tới một bước về một loài cây mà chúng ta thường thấy tại khắp nơi, ViệtNam hay Hoa Kỳ nhất là xứ có nhiều nắng đó là cây xương rồng. Trong kinh Chúa Giêsu, ngày xưa tôi có đọc đến mấy sư huynh thày dòng kể đoạn Chúa Giêsu ra ngoài sa mạc chịu sự thử thách của cam dỗ, chịu sự thử thách của quỹ Satan. Chúa đói, khát... Chúa ăn cây xương rồng. Lúc đó đọc đến đoạn này thì thấy quả là một điều... kinh khủng.

Nhưng khi qua Mỹ, tiểu bang California có rất nhiều anh chàng họ Mễ như Fernando hay Jose Alberto vv...vv... thì họ có chợ super market của họ. Họ có bán cây xương rồng cắt nhỏ ra, dài như đậu đũa vậy, có chỗ họ bán xương rộng sắt nhỏ mà ngâm dưa chua. Tôi hỏi có ăn được hay không? Khi hỏi vừa dứt thì mình cũng tự cười luôn, chẳng lẽ ăn không được mà họ bán trong chợ rau trái làm chi?

Nhưng sau đó, tôi thử ăn mau gói xắt nhỏ từ xương rồng bản bự như bàn tay, họ gọt mất gai và một phần vỏ xanh, họ xắt lát mỏng đem về chiên với tỏi và một chút thịt bò ăn có vị chua và nhớt nhưng vị nhớt ngọt như ta ăn đậu rồng vậy.

Đây là một loại thuốc trị chất độc trong người rất hiệu nghiệm vô cùng. Trong sách thuốc của Mexico đây là một loại ăn có chất rửa ruột. Người Mỹ họ ít tin ăn rau trái để trị bệnh, họ tin chỉ có thuốc từ Bác sĩ cho thì mói hiệu nghiệm. Kết quả bệnh rất nhiều. Tôi thấy nhiều cụ già mỗi ngày uống thuốc gần 20 viên khác loại nhau, có cụ uống thuốc bổ vitamin hàng bụm, nhưng họ chưa biết đến loài dược thảo mà Á Đông, nhất là bên Ấn độ họ đã dùng rất lâu.

Ông Nội tôi ngày xưa, Tết đến rất thích trồng hay mua những chậu cúc vàng loại đại đóa về nhà chưng 3 ngày tết. Sau hết tết thì Nội tôi hái những bông cúc đó để phơi khô, rồi làm trà. Nội cho con cháu uống, con cháu chạy khỏi tay một lèo.

Nhưng đến tuổi đời rồi thì thấy tiệm Trà Tàu đều có bày bán Trà Hoa Cúc phơi khô quả thật nấu uống như Trà tối ngủ khỏe quên dậy luôn. Và giá Trà Hoa Cúc rất đắt gấp 2 lần Trà xanh của tiệm Càphê.

Kỹ sư Sagant Phan

Sự tích Hoa hồng

Thời đế chế La Mã, có một thiếu nữ hết sức xinh đẹp tên là Rhodanthe. Vẻ đẹp của nàng làm say đắm không biết bao nhiêu chàng trai. Hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng, họ lũ lượt kéo đến xin cầu hôn với nàng. Mệt mỏi vì bị theo đuổi, Rhodanthe buộc phải chạy trốn những kẻ si tình. Nàng bí mật đến ở nhờ trong túp lều của một người bạn gái tên là Diana.

Thật không may cho nàng, nhan sắc của Rhodanthe khiến Diana lại nổi lòng ghen tỵ. Và khi những người theo đuổi phát hiện ra túp lều, phá cửa để gặp Rhodanthe xinh đẹp thì người bạn trở nên vô cùng tức giận.

Thay vì dùng phép màu giúp bạn, Diana đã biến Rhodanthe thành một bông hoa hồng và những kẻ theo đuổi nàng thành những cái gai. Nhưng ngay cả khi bị hóa kiếp thành hoa, và phải mang bên mình những chiếc gai gớm ghiếc, hoa hồng vẫn còn nguyên sự quyến rũ. Cái tên hoa hồng (Rose) bắt đầu từ chính cái tên của nàng Rhodanthe xinh đẹp đó.

Sự tích hoa hồng



Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên người dân phải đấu tranh để dành quyền độc lập. Và vị anh hùng chỉ huy người dân của quốc gia này đã được dân chúng tôn lên làm vị vua đầu tiên.

Sau thời gian dài chinh chiến, họ chỉ lo an hưởng thái bình và sống cho những quyền lợi của cá nhân mình. Vị hoàng đế kia cũng vậy, ngất ngưỡng trên ngai vàng và hào quang của quyền vị, ông đã bỏ bê việc nước, quên cả chăm sóc cho dân và để mặc lũ bầy tôi tham danh lợi cai trị dân chúng. Vì muốn hoàng đế lảng quên với việc triều chính, bọn tham quan đã chọn một thiếu nữ đẹp tuyệt vời để vua lập làm hoàng hậu . Nhưng trái với ý muốn của bọn quan lại, hoàng hậu lúc nào cũng hết lời khuyên răn nhà vua nên lo cho dân chúng và chỉnh đốn việc triều chính. Lũ quan lại rất ghét hoàng hậu, nhưng không làm gì được vì nhà vua quá thương yêu nàng.

Cho đến ngày kia, sau một thời gian thụ thai, hoàng hậu sinh ra một đứa bé thật kháu khỉnh, dễ thương. Lạ lùng thay, thân thể của đứa bé trai đó lại trong suốt như pha lê, đến độ thấy rõ từng đường gân, mạch máu và trái tim. Thấy cơ hội đã đến, bọn tham quan bèn dèm pha với nhà vua rằng hoàng hậu là một phù thủy trá hình và tuyên truyền tin này ra ngoài cho toàn dân.

Trước áp lực của bầy tôi và sự phản đối của dân chúng, nhà vua đã truất phế hoàng hậu ra khỏi hoàng cung cùng với đứa bé lạ lùng kia. Trở thành một thường dân, hoàng hậu đem con đi khỏi hoàng cung. Đi tới nơi đâu cũng bị dân chúng chửi mắng và xua đuổi. Suốt con đường tìm nơi ẩn trú, hoàng hậu đã bị bao kẻ ném đá, dùng gậy đánh đập mà chỉ biết cắn răng dùng thân thể mình để che chở cho đứa con thơ. Với bao vết thương trên mình, hoàng hậu bồng con đến khu rừng già và ngã ra vì kiệt sức. Nhìn hài nhi mới ra đời trong lúc biết mình sắp chết, hoàng hậu không biết làm gì hơn là đưa tay vuốt ve con mình vài lần, nước mắt tuôn ra và trút hơi thở cuối cùng.

Đứa bé nằm bên mẹ không ai cho ăn nên khóc lên thảm thiết vì cơn đói. Tiếng khóc vang lên tận chín tầng trời làm Thượng Đế động lòng ngó xuống trần gian. Khi thấy hoàn cảnh thương tâm đó, Thượng Đế nổi giận vì lòng tàn ác của người dân vương quốc kia. Ngài bèn sai thiên thần mang đứa bé vô rừng chăm sóc cho nó lớn lên trong tình thương của thiên nhiên và muôn cầm. Sau đó, ngài ban một lời nguyền khiến cho toàn thân thể của từng người dân bị gai nhọn mọc đầy người, để suốt đời không ai được gần gủi ai cho đến khi mọi người biết thương yêu nhau. Từ đó người dân của quốc gia nầy đều mang trên mình một lớp gai, từ vua tôi cho đến hạng bần cùng. Nhưng dù cho lớp gai trên mình ngày một dài và cứng nhọn theo lòng tham ngày càng to lớn, họ cứ sống cho cá nhân mình mặc dù phải trả giá cho lòng vị kỷ đó bằng sự cô đơn khủng khiếp dằn vật tâm linh.

Một ngày kia, nghe tin vương quốc này đang trở nên yếu thế, một quốc gia khác bèn đem quân sang xâm lấn lãnh thổ. Khi quân xâm lăng tràn qua bờ cõi, toàn dân trong nước ai cũng tự lo thân và trốn tránh nghĩa vụ. Nhà vua lúc đó đã lớn tuổi mà vẫn bị lũ bầy tôi tham sống sợ chết làm áp lực bắt đem một toán quân ra chiến đấu. Sức mình thì yếu, sức địch thì mạnh. Sự thất bại đến với nhà vua thật nhanh chóng. Dẫn tàn quân chạy về hoàng thành thì mới hay lũ tham quan đã đem dâng cho giặc tự bao giờ. Phẫn chí, nhà vua quyết liều mình đem quân cố chiếm lại thành trì nhưng cuối cùng phải ngã ngựa vì một mũi tên có tẩm thuốc độc. Nhà vua được một số quân trung thành cứu thoát và chạy trốn đến bên bìa rừng. Nhìn lại binh sĩ lớp bị thương, lớp bỏ mình chung quanh, nhà vua lấy làm hối hận rằng mình đã không nghe lời hoàng hậu khuyên ngày trước. Nhớ đến hoàng hậu, nhà vua lại nhớ đến đứa con thơ vô tội của mình ngày xưa. Rồi nhà vua ngã bệnh vì vết thương hành hạ. Bên ngoài thì địch quân vây khốn, trong rừng thì binh sĩ liều mạng để tử thủ với quân thù. Nhà vua lập đồn trong rừng làm chiến khu và để tập luyện binh sĩ.

Ngày qua ngày, dưới ách đô hộ nghiệt khắc của quân xâm lăng, người dân của vương quốc đó càng nghe đồn thêm về một quốc gia trong khu rừng già huyền bí nọ. Dần dần, người dân tìm cách trốn đi và tìm vào rừng để gia nhập. Phía quân xâm lăng cũng điêu ngoa, họ cho người trà trộn vào trong rừng nhưng kế hoạch không thi hành được vì không thể nào giả mạo được lớp gai cứng mọc trên thân thể của người dân bản xứ. Người dân đã biết đoàn kết để tạo cho khuyết điểm trên thân thể mình thành ưu điểm để chống giặc ngoại xâm. Một ngày kia, với binh hùng tướng mạnh, nhà vua bắt đầu công cuộc dành lại quê hương. Lần nầy, với đoàn quân thiện chiến và với lòng tin thống nhất, nhà vua đã chiếm lại được thành trì và xua đuổi quân xâm lăng ra khỏi lãnh thổ.

Không may, trong trận chiến cuối cùng nhà vua lại bị thương. Vốn đã yếu sức vì tuổi già, lại còn lao lực trong trận chiến dài đăng đẳng, nhà vua bệnh ngày càng thêm nặng. Toàn dân trong nước chưa kịp reo mừng dành lại độc lập đã phải mang nỗi buồn cho tình trạng ngày càng nguy ngập của nhà vua. Biết mình sắp chết, nhà vua trong cơn sốt đã thốt lên rằng:

"Ta chết cũng đành lòng, nhưng trời ơi, sao ta thèm được một lần ôm đứa con mà ta chưa hề biết mặt !..."

Bỗng nhiên có tin báo từ bên ngoài thành có một người thầy thuốc nói sẽ trị hết bệnh cho nhà vua. Cửa hoàng thành rộng mở. Người thầy thuốc bước vào hoàng cung với tấm vải thô che kín thân thể mà không ai nhìn thấy mặt. Khi đến gần giường bệnh, người thầy thuốc đứng lặng yên thật lâu bên nhà vua mà không nói tiếng nào. Khi nghe nhà vua gọi con trong cơn sốt, người thầy thuốc rơi lệ. Giọt lệ nhỏ xuống trên gò má nhăn nheo của nhà vua làm nhà vua thức tỉnh và mở mắt nhìn người đang đứng bên cạnh mình. Khi nhà vua đua tay lên vói, người thầy thuốc bèn nắm chặt lấy tay nhà vua, quì xuống bên cạnh người và nói rằng:

"Thưa phụ hoàng, con đây !".

Rồi người thầy thuốc hất tấm vải thô che mình xuống đất để lộ ra một thân thể trong suốt như pha lê. Để chữa bệnh cho cha, vị hoàng tử nâng vua cha lên và ôm người thật chặt vào lòng, mặc cho những gai nhọn đâm vào người thật sâu. Và máu chàng đã chảy ra. Lạ thay, khi máu của chàng thấm lên thân thể của nhà vua thì nhà vua cũng thấy mình khỏe lại . Và kỳ diệu hơn nữa, lớp gai nhọn trên thân thể nhà vua cũng tan biến dần theo từng giọt máu của vị hoàng tử đổ xuống.

Sau đó vị hoàng tử bèn đặt nhà vua nằm lại trên giường để dưỡng bệnh. Từ từ đứng dậy và bước đến người đứng gần mình nhất, vị hoàng tử ôm lấy người đó và nói:

"Chúng ta hãy thương yêu nhau. Bất cứ hình phạt nặng nề nào của Thượng Đế cũng đều được giảm bớt nếu chúng ta biết chân thành yêu thương nhau".

Rồi cứ thế từ người này sang người khác, chàng đi khắp thành mà ôm từng người một, từ ông lão nghèo nàn đến người thương gia giàu sang, từ em bé tật nguyền đến chàng thanh niên khỏe mạnh. Và cứ thêm mỗi người được ôm thì vị hoàng tử càng yếu dần theo từng giọt máu ứa ra trên thân thể họ. Cho đến lúc kiệt sức, chàng quị xuống bên đường. Tuy vậy, chàng vẫn mở rộng vòng tay kêu gọi mọi người đến cùng chàng mà chia sự sống. Mọi người nức nở khóc trước tình thương bao la của chàng. Những người sau cùng chưa được thoát bệnh đồng quì xuống bên chàng mà nói:

"Chúng tôi xin hoàng tử đừng lao lực thêm nữa. Chúng tôi thành tâm nguyện mang lớp gai này trên mình để người còn được sống cùng chúng tôi".

Lạ thay, từ trên thinh không bỗng có tiếng nhạc thánh thót vang lên và có lời truyền của Thượng Đế phán rằng:

"Lành thay ! Các người hiểu được tình yêu thương chân thật và bỏ đi lòng tị hiềm, ích kỷ. Dám hy sinh bản thân mình cho đồng loại là định nghĩa của yêu thương vậy".

Rồi cùng với thinh âm tan dần vào không gian, các lớp gai trên thân hình của những người còn lại đều biến mất đi. Khi người ta nhìn lại thì vị hoàng tử đang khép mắt lại với lời nói thật hiền hòa thoát ra theo làn hơi thở sau cùng:

"Hạnh phúc là có nhau hôm nay để sống. Yêu thương là biết sống làm sao để ta có nhau ngày mai. Các bạn của tôi ơi, hãy nhớ rằng hạnh phúc không phải là của riêng ta để cho đi hay lấy lại. Hạnh phúc chỉ đến với ta khi ta biết yêu thương lẫn nhau và chia xẻ cho nhau tình thương đó..."

Rồi chàng lìa đời sau câu nói đó. Ngày hôm sau, dưới sự hướng dẫn của nhà vua, toàn dân trong thành đã đưa di thể của chàng xuống lòng đất muôn đời, bên cạnh khu rừng nọ. Lạ thay, khi xác của chàng vừa được chôn dưới lòng đất xong, người ta bỗng thấy có những chim muông, cầm thú kéo thành đoàn từ trong rừng ra nằm quanh ngôi mộ của chàng thật lặng yên và buồn bã. Một năm sau, người ta thấy trên ngôi mộ của chàng và chung quanh khu vực đó mọc lên những bông hoa đỏ tươi như máu với thật nhiều gai nhọn từ gốc đến ngọn. Người ta cho đó là sự kết tinh lại của tình thương của chàng hoàng tử để nhắc nhở cho người đời bài học cao cả nhất về yêu thương và hạnh phúc. Và người ta gọi loài hoa đó là hoa Hồng.

Và mãi mãi đến ngày nay, dù mang nhiều màu sắc khác nhau, loài hoa đó vẫn tượng trưng cho sự yêu thương.

Muốn tránh ác mộng, hãy ngửi hoa hồng

Trong một nghiên cứu trên 15 phụ nữ trẻ, khỏe mạnh, tiến sĩ Boris Stuck và cộng sự, từ Đại học Heidelberg, Đức, đã cho những người này ngủ say, đến giai đoạn xuất hiện các giấc mơ (giai đoạn ngủ REM) thì ngửi một trong ba loại: không mùi (mùi kiểm chứng), mùi hoa hồng và mùi trứng thối. Mỗi cô gái được thử nghiệm 3 lần, trên mỗi loại mùi khác nhau.

Khi thức giấc, họ được yêu cầu kể lại giấc mơ của mình. Các tình nguyện viên cũng được yêu cầu đánh giá nội dung của chúng theo thang điểm 0-3, trong đó 0 là chẳng có màu sắc gì, và 3 là rất tươi đẹp.

Kích thích bằng mùi có thể làm thay đổi giấc mơ. Ảnh: ABC.

Kết quả là, sau khi ngửi mùi kiểm chứng, mức độ hấp dẫn của giấc mơ trung bình là 0,5. Sau khi ngửi mùi trứng thối, con số này giảm xuống thành - 0,4, và tăng lên thành 1,2 sau khi ngửi mùi hoa hồng.

"Khi kích thích người tham gia thử nghiệm bằng một mùi tích cực, giấc mơ trở nên tươi đẹp hơn hẳn, và ngược lại khi kích thích bằng mùi tiêu cực, sắc thái tình cảm chuyển về khó chịu", Stuck nói.

Mặc dù mọi người khi ngủ hầu như chẳng bao giờ mơ thấy đang ngửi thứ gì đó. Nhưng sắc thái tình cảm của giấc mơ sẽ thay đổi phụ thuộc vào sự kích thích, nhóm nghiên cứu kết luận.

T. An (theo ABC)

Nguồn: http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2008/09/3BA06B87/